Quảng Cáo

Tìm kiếm

Đọc Truyện, Đọc Truyện teen hay nhất, Đọc truyện Cười mới Nhất, Đọc Truyện ma, Đọc Truyện cổ tích, Đọc Truyện tình yêu hay nhất

Cô gái đeo bờm đỏ 2


- Lúc anh mới về nước, Chi Lan cố tỏ ra vui và bình thường. Mọi người trong trường vẫn trêu đùa bạn ấy về việc đã dũng cảm "đá” một chàng trai như anh. Nhưng em ở cùng phòng với bạn ấy nên biết. Tối nào bạn ấy cũng ngồi trước màn hình laptop, rồi thở dài nhờ em log in Facebook cho bạn ấy xem tình hình của anh. Mỗi lần thấy một cái gì đó, một cảnh gì đó gợi nhớ đến anh, bạn ấy đều đứng lặng rất lâu, và tối về lại ngồi khóc.
 
- … Vậy Chi Lan không học hành gì được sao?
 
- Haha, anh Kiên sợ vẩn vơ rồi. Bạn ấy vẫn đứng trong 10% dẫn đầu của lớp. Nhưng càng vùi đầu vào học, bạn ấy càng stress. Chi Lan không còn học bài nhanh như hồi xưa nữa, cho nên bạn ấy thường xuyên phải thức cả đêm để đọc sách hoặc hoàn thành bài tập.
 
- Và vì thế cô ấy ngã quỵ?
 
- Vâng, trước Thanksgiving một tuần, tức là lúc đang thi final term, Chi Lan thực sự khủng hoảng, có những hôm tự khoá mình trong toilet và hét lên rất lâu. Em chỉ sợ bạn ấy lại làm mấy trò self-cut như mấy bạn gái Việt Nam vẫn làm khi stress, nên cuống cuồng đập cửa. Rồi bạn ấy ra học tiếp, rất bình tĩnh và thản nhiên. Anh biết Chi Lan mà, bạn ấy luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng thực sự thì không phải như thế…
 
- Uhm.
 
- Em không dám khẳng định điều gì, nhưng em nghĩ bạn ấy như thế là vì anh.
 
- Vì cô ấy chủ động chia tay anh nên nuối tiếc ư?
 
- Em nghĩ đó chỉ là một phần. Bạn ấy bị sốc vì mình nuối tiếc sau khi chia tay một chàng trai. Anh biết đấy, những lần trước… Khi con người đột nhiên cư xử khác với bình thường và nhất là khi điều đó lại thuộc về bản năng chứ không điều khiển được, người ta thường lo lắng và tìm cách để cân bằng trở lại.
- …
- Em nghĩ là vì những lần trước Chi Lan chưa hề "yêu”. Bạn ấy chỉ đùa cợt và giỡn chơi. Có lẽ Chi Lan hiểu được lí do đó, nhưng cái tôi quá lớn không cho phép bạn ấy liên lạc lại với anh. Buổi sáng sau khi bạn ấy hoàn tất bài thi cuối cùng, Chi Lan đã ngất xỉ, sốt rất cao và lên cơn co giật ngay ở cửa phòng thi và được đưa vào viện. Buổi chiều đưa cô ấy vào viện và làm các thủ tục xong, em định gọi cho anh nhưng anh đã gọi trước rồi… À, em phải vào thăm cô ấy một lát đây.
 
- Ừ. Amy nhớ kể chuyện trường lớp cho Chi Lan nghe. Anh thì không rõ tình hình ở trường, với cả cô ấy cũng không nhớ được anh mà. 
 
Amy cúi đầu tỏ vẻ thông cảm và rời quán café. Kiên lặng yên nhìn cốc espresso đã nguội ngắt. Anh hiểu Chi Lan, đồng cảm với sự hoang mang và nỗi đau của cô, càng thương cô hơn bao giờ hết. Lẽ ra anh phải là người chủ động gọi điện cho cô, nhưng anh nghĩ khi cô đã chia tay trước tức là có lí do riêng, và anh tôn trọng điều đó. Không có Chi Lan, anh đã sống vật vờ biết bao, vậy không có anh, ắt hẳn cô đã đau đớn biết nhường nào, vì cô vốn là người sống tình cảm mà.. Kiên chống tay lên bàn và úp mặt vào đó để giấu đi những giọt nước mắt. Việc quan trọng nhất bây giờ là làm sao để Chi Lan nhớ lại được anh, còn tất cả những chuyện khác sẽ giải thích sau. Anh biết việc đó là rất khó và dường như chỉ thành công ở trong phim ảnh, nhất là khi hiện tại anh rất sợ khi nhìn vào đôi mắt vô hồn của cô. Nhưng Kiên biết, anh sẽ cố gắng đến cùng, để lấy lại kí ức và nụ cười cho người con gái anh yêu. 
 
                                                      *** 
Chi Lan pha cốc sữa và  ngồi xuống bên cửa sổ. Cô  nhìn rõ hình ảnh của mình qua kính cửa sổ. Trời  đã tối, lại còn phủ đầy tuyết trắng. Bộ  áo bệnh nhân trắng và khuôn mặt cô  cũng đang trắng bệch, chỉ có chiếc bờm đỏ trên đầu là nổi bật khỏi những thứ màu trắng nhợt nhạt kia. Từ mấy hôm nay, khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu ấy trong gương, Chi Lan vẫn thấy thiếu một thứ gì đó khiến cô không hẳn là cô nữa. Amy vừa đi về, không quên cười và chúc cô sớm nhớ lại thứ cần nhớ. Trong đầu Chi Lan vẫn ám ảnh câu nói của Amy:
 
- Nhờ  là roommate của bạn mà  mình xem được mấy phim Hàn Quốc  đó. Bạn nhớ hồi bạn than thở  suốt khi Jun Pyo gặp tai nạn, mất trí nhớ một phần và chỉ quên Jan Di không?
 
- Ừm.
 
- Vậy nếu bây giờ bạn bị như Jun Pyo thì sao?
 
Thì  sao nhỉ? Chi Lan không đến nỗi ngây thơ  ngốc nghếch, cô hiểu chuyện gì  đang xảy ra với cô. Và  cô cũng lờ mờ  đoán ra "người đó” - người đã bị cô lãng quên, là ai. Chỉ tiếc là cô không thể tỏ ra thân thiện với một người cô không hề nhớ, cho dù trong quá khứ người đó có là người yêu của cô đi nữai. Cô sống vì hiện tại, và nếu hiện tại không cho phép cô nhớ lại quá khứ, cô cũng sẽ không bắt ép mình. 
 
- Bạn đột ngột ra viện thế này ư?
 
- Ừ. Bác sĩ bảo về thể chất thì mình đã khỏi rồi. Về thôi. Nếu ở lâu hơn thì mình không đủ tiền viện phí.
 
- Bạn không báo anh Kiên à? Mấy hôm nay anh ấy có vẻ bận gì đó nên không thường xuyên vào chăm bạn. Bạn giận anh Kiên à?
 
- Tại sao phải giận? Tại sao phải báo? Mình không quen anh ta. Hoặc có quen thì cũng không nhớ anh ta là ai hết.
- Chi Lan à… - Amy nói buồn buồn - Bạn khác quá. Mình sợ cứ thế này bạn sẽ thành một con người khác mất. Không phải Chi Lan của ngày xưa nữa rồi. 
 
Chi Lan lại nhìn ra ô cửa sổ tuyết. Bất giác cô thở dài. Và hốt hoảng: tại sao cô phải thở dài? Cô đang thất vọng vì điều gì đó ư? Cô đang mong chờ ai ư? Thời gian này cô bị làm sao vậy, cô chưa bao giờ phải suy nghĩ nhiều đến như thế này. Chi Lan cứ chìm trong những dấu hỏi lúc đi cùng Amy ra cổng bệnh viện. Cô cứ như người mất hồn như thế, cho đến khi nghe thấy tiếng gọi của Kiên:
 
- Chi Lan, chờ anh!
 
Tim cô reo lên. Điều đó thuộc về bản năng, cô không thể điều khiển và cũng không thể giải thích được. Cô chỉ điều khiển được cảm xúc của mình, lạnh lùng nhìn anh và cố nén cái ý muốn được lại gần anh đang cháy lên trong lồng ngực.
 
- Chi Lan, em đi với anh một lát được không? Một lát thôi, sẽ không phiền đến em đâu. Hãy tin anh và cho anh một cơ hội, được không em? 
 
Kiên bắt taxi, đưa Chi Lan đến một gallery nhỏ, hình như là của một anh bạn cũ của Kiên. Anh dẫn cô vào một căn phòng treo đầy ắp những bức tranh mùa thu; từng khung tranh lá vàng, lá đỏ sắp xếp dày kín cả bốn bức tường. Sắc màu lá thu màu đỏ luôn rực rỡ và lung linh, là sắc màu Chi Lan thích nhất, đến nỗi cô luôn đeo chiếc bờm đỏ như một dấu ấn đặc biệt của mình. Kiên nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt lạnh giờ đã ấm lên bởi sắc đỏ kia. Anh siết chặt tay cô, rồi đến đến bên chiếc đàn dương cầm ở giữa phòng, bắt đầu hoà mình vào những nốt nhạc réo rắt của Autumn in my heart. Chi Lan để cho trái tim mình rung lên từng hồi, cô không kìm nén nữa mà để đôi chân đung đưa, hoà mình vào bản nhạc cô hằng yêu thích. Đôi môi cô khẽ nở nụ cười. Kiên vẫn đánh đàn, ngước lên nhìn cô trìu mến và âu yếm cười với cô. Và rồi Chi Lan cảm thấy đầu cô đang nóng bừng, chân cô run rẩy, và cô ngã xuống sàn, nằm lên những bức tranh lá vàng rơi, trong tiếng nhạc vẫn ngân vang… 
 
- Chi Lan, em có sao không? Anh xin lỗi, lẽ ra anh không nên để em xúc động.
 
- Em ngã có đau không?
 
- Em chắc chắn là em không sao chứ?
 
- Anh đưa em về nhé? Hay là gọi Amy đến đón em về?
 
- Em có thấy lạnh không?
 
- Em… em có nhớ được chút gì không? 
 
Chi Lan ngồi bó gối trên sàn, cụp mắt xuống, không trả lời. Thế là hết. Kiên thở dài buồn bã. Ngày mai anh sẽ quay lại Việt Nam, còn cô sẽ quay lại học và bắt đầu cuộc sống mới. Một cuộc sống không-anh, chưa từng quen anh và không hề nhớ anh. Kiên gọi điện cho Amy, rồi bước ra ngoài trời đông lạnh giá. Anh lặng lẽ đi dưới tuyết và mắt anh nhoè đi. Người anh cũng đang nóng bừng, và anh đi như trong mơ… 
                                                      *** 
... Phải rồi, như một cơn mơ. Anh nghe thấy giọng nói trong veo của Chi Lan. Lần đầu tiên kể từ ngày anh gặp cô trong bệnh viện.
 
- Anh vẫn thế nhỉ. Vẫn suốt ngày hỏi em liên tùng tục, không để em trả lời gì cả.
 
Kiên không quay đầu lại. Anh không dám quay đầu lại. Có lẽ mình cũng sắp ngất xỉu rồi nên mới tưởng tượng như vậy, anh thầm nghĩ.
 
- Em xin lỗi. Em cứ nghĩ anh cũng như những người khác, chia tay rồi xa nhau, để không phải đau khổ, không phải nhung nhớ.
 
- …
 
- Nhưng em đã sai. Em đã đau khổ. Rất rất nhiều. Em biết em không đau khổ vì không có người để yêu ở bên cạnh. Em đau khổ vì không có ANH ở bên cạnh. Vì ANH là người em YÊU. Thật đấy. Anh đừng rời xa em lần nữa, anh nhé… 
 
Chi Lan vừa nói và nức nở khóc. Kiên cũng thấy trên má mình, nước mắt đang tuôn nóng hổi. Anh quay lại, chạy đến bên cô và ôm chặt lấy cô nghẹn ngào. Cô gái đeo bờm đỏ. Người con gái anh yêu. Và chắc chắn, anh sẽ không bao giờ, không bao giờ để cô phải khóc thêm một lần nào nữa. 


Chia sẻ bài viết chia sẻ

Kick vaog G+ để nhận truyện mỗi ngày

U-ON Vietnam Backlinks Free Backlink Exchange For Seo Free Automatic Link Free Backlinks Exchange For SEO Free SEO Auto Backlinks Exchange Service Auto Backlinks tao backlink, tạo backlink, tao backlinks, tạo backlinks, code tao backlink TRang giai tri, TRang giải Trí, diễn đàn giải trí, dien dan giai tri, trang thong tin giai tri, trang thông tin giải trí Mobile Backlink miễn phí Free Automatic Link Free Auto Backlink Exchange Service