Quảng Cáo

Tìm kiếm

Đọc Truyện, Đọc Truyện teen hay nhất, Đọc truyện Cười mới Nhất, Đọc Truyện ma, Đọc Truyện cổ tích, Đọc Truyện tình yêu hay nhất

Hà Nội, Cà Phê và Những Câu Chuyện Tình 3


Minh. Cốc Cappuccino độc đáo và cuốn hút  

Tôi thức dậy, vừa đi vừa ngái ngủ vào trong bếp tự làm một bát ngũ cốc ăn sáng. Bác và mẹ tôi đã tiếp tục hành trình shopping và khám phá Hà Nội. Khôi thì có lẽ vẫn đang ngủ. Tôi ăn sáng và nhìn ra cửa sổ. Ngôi nhà bé xinh, với tường và những khung cửa sổ trắng tinh khôi, khu vườn nhỏ luôn xanh mướt và khoảng sân chơi yên tĩnh trước hiên nhà. Tôi yêu ngôi nhà này và yêu những người chủ của nó. Nhưng không phải là yêu theo kiểu người thân ruột thịt. Tôi không thể quen với việc bác và Khôi là họ hàng của tôi. 20 năm xa quê hương, tự dưng phải nhận bao nhiêu người quen người thân đâu phải dễ.  

Nhất là khi, tôi đã trót yêu một trong số họ mất rồi. 

Tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì thấy mảnh giấy nhắn của Khôi. "Hôm nay anh có việc phải đi sớm. Sẽ có anh Minh bạn anh đến đưa em đi ăn phở cuốn trên Hồ Tây nhé. Nhớ mặc ấm, hôm nay lạnh đấy. Yêu em gái.” Tôi tìm quanh một cái bút bi, bôi đen chữ "gái” phía cuối và mỉm cười tự mãn. Đôi khi cái cảm giác lừa dối được bản thân ấy đủ khiến con người ta thấy vui và lạc quan cho cả một ngày. 

Dường như ở Hà Nội, những anh đẹp trai thường chơi với nhau thì phải. Tôi thầm cười khúc khích trong đầu với ý nghĩa kì quặc hiện lên khi tôi thấy Minh đứng chờ ở cổng. Những đường nét trên khuôn mặt Minh cũng hài hoà và đẹp như ở Khôi, nhưng có phần gãy gọn và sắc sảo hơn. Sau những phút làm quen lúc đầu, chúng tôi thân nhau nhanh chóng. Minh nói chuyện rất duyên, cười xinh và nhiệt tình - heh, tôi thích con trai Hà Nội rồi đấy! Anh hỏi nhiều về New York và cuộc sống bên Mĩ, bởi sang năm anh định sang học master. Minh không say mê Hà Nội với những con phố cổ như Khôi. Nếu như Hà Nội của Khôi là những sáng mưa phùn, cà phê Đinh, nhạc Trịnh và tâm tình, thì Khôi nhanh nhảu dẫn người ta lên Highlands Coffee, vừa nghe iPod và chat chit, vừa ngắm nhìn thành phố và con người đang chuyển động không ngừng. Nhìn đôi mắt của Minh, tôi biết anh yêu Hà Nội cũng chẳng kém gì Khôi, chỉ có điều yêu theo một cách khác mà thôi.  

Tôi tranh thủ cơ hội để tìm hiểu thêm về Khôi:

- Anh Minh chơi thân với anh Khôi lắm đúng không? Em thấy hai anh có nét giống nhau từ ngoại hình đến tính cách.

- Chơi thân thì đúng, bọn anh học chung từ cấp 2 cơ. Thế giống nhau thế nào nào? - Minh nháy mắt tinh nghịch.

- Thì… đẹp trai, cao ráo, giỏi giang, nói chuyện hay, galant và yêu Hà Nội. Chuẩn không?

- Absolutely. À, có một điểm khác.

- ?

- Anh không có một cô em họ xinh xắn và đáng yêu như Linh đâu. 

Tôi đập vài vai Minh một cái, anh cười thành tiếng sau câu đùa có chút tán tỉnh. Người phục vụ đem hai tách Cappuccino ra. Tôi ngạc nhiên:

- Lúc nãy anh cũng order Cappuccino à?

- Ừ, sao em?

- Anh Khôi hay uống Espresso cơ.

- Đắng ngắt. Anh thì phải có chút sữa mới uống được. Cuộc sống phải có chút lãng mạn và ngọt ngào khuấy động lên chứ. Em cũng Cappuccino kìa.

- Trước khi gặp Khôi ở NY thì em nghiện Mocha. Nhưng từ khi anh ấy mời em Cappuccino thì em chuyển luôn. Cũng ổn.

- Thực ra thì… anh không có ý gì đâu, nhưng, đừng đổi loại coffee yêu thích của mình nếu không phải vì một lí do quan trọng. Nhắc đến Latte và Cappuccino anh mới nhớ. Thằng Khôi…

- Dạ…? - Tôi háo hức.

- Khôi nó hay mời Cappuccino cho bạn bè hay đồng nghiệp, chắc là do đi uống với anh nhiều. Còn với bạn gái, người yêu hay bất kì cô nào nó định cưa cẩm, nó đều mời Latte. Chỉ khác nhau một chút về bọt sữa và sữa thôi, nhưng thằng hâm í giải thích lằng nhằng lắm. Latte thì nhiều sữa và ít bọt sữa hơn, em biết đấy... bớt phù phiếm hơn Cappu. 

Cảm ơn anh Minh rất nhiều. Giờ chỉ còn làm cách nào để Khôi mời tôi Latte thôi. Một tuần sau đó, Khôi bận, hàng ngày tôi vẫn đi chơi với Minh, buổi tối thì áp dụng đủ những "bí mật về Khôi” mà Minh bật mí ngày hôm đó về… cưa cẩm anh. Tất nhiên tôi không phải loại con gái lao theo trai. Tôi biết cách để thể hiện tình cảm riêng nhưng vẫn có thể ôm cổ nũng nịu Khôi trong phòng anh mỗi tối. Mẹ và bác tôi "đánh hơi” được điều bất thường trong ánh mắt tôi nhìn Khôi ngày càng nồng nàn rõ rệt hơn. Đôi lần, mẹ nhắc khéo tôi về vấn đề tình cảm và ý tứ của con gái Việt, không quên lôi từ "anh họ” ra nhắc đi nhắc lại khiến tôi chỉ muốn bịt chặt hai lỗ tai. 

                                                          *** 

Gloria Jean’s sáng chủ nhật. Lâu lắm tôi mới đi café với anh buổi sáng. Tôi nhanh nhảu bắt đúng lúc Khôi order một Cappuccino cho tôi, để giả vờ thủng thẳng nói:

- Thay bằng Latte được không anh?

- Nếu em thích. Nhưng không phải anh mời đâu nhé. 

                                                          *** 

Cái gió đầu mùa lạnh và buốt tái tê. Hôm nay Khôi đi từ sớm. Dạo này anh hay ra khỏi nhà rất sớm, và về lúc tối muộn, khuôn mặt vui tươi và hay huýt sáo rồi tự cười một mình. Chắc do công việc thuận lợi, mà thôi, cần gì phải tìm hiểu lí do, miễn anh vui là được. Tôi uể oải kéo rèm cửa sổ. Thời tiết hôm nay không thích hợp lắm để đi chơi, mưa phùn sẽ thấm vào da và dễ gây cảm lạnh. Thế là tôi mở lap, check mail và chat chit. Có mấy email và offline messages của Minh, cái gần nhất thì mới send nửa tiếng trước. Chắc anh cũng ngại trời mưa nên ở nhà. Dạo này Minh khá quan tâm đến tôi, thường nhắn tin buổi đêm và dẫn tôi đi chơi nhiều nơi lắm, có những chỗ anh Khôi còn chưa giới thiệu cho tôi kia. Minh thuộc tuýp con trai "Cappuccino”, galant theo kiểu ăn nói có duyên và khéo léo, có một độ "chơi” nhất định và vừa phải, không quá đào hoa. Nói chuyện với anh thì vui lắm, nói cả ngày cũng được. Tôi biết anh được rất nhiều nàng mê mẩn, bằng chứng là khăn quàng và găng tay tự đan mỗi ngày một nhiều trong tủ của anh. Con gái Việt Nam giỏi thật, biết học đan khăn và bỏ thời gian để đan khăn cho một người con trai nào đó… Ờ mà tôi cũng là con gái Việt Nam đấy thôi. Nhưng mà tôi chỉ giỏi "chôm chỉa” khăn quàng mà những cô gái kia đã đem tặng Minh thôi, hehe.  

Điện thoại tôi nhá sáng. Chắc tin nhắn của Minh (nghĩ xong, tôi bật cười, bây giờ trong đầu tôi lại còn có kiểu mặc định như thế kia đấy). Hai lần rung, rồi ba lần rung… Minh gọi điện.

- Xuống nhà đi em ơi!

- Hả? Trời mưa thế này anh định đi đâu?

- Đi xem phim ngày mưa.

- Giời ơi, lạnh lắm không đi đâu đâu. Thôi để em xuống mở cửa cho anh vào nhà chơi.

Nhưng Minh không vào nhà. Vừa ra cổng, Minh đã đưa một chiếc áo khoác của anh cho tôi:

- Đây, khoác vào rồi lên xe đi.

- Ơ kìa.. Em đang mặc váy ngủ mà.

- Váy ngủ của em thì còn đẹp hơn váy người ta đi chơi. Thôi lên xe đi em, nhanh nào.

Tôi đành đi cùng Minh, mặt nhăn nhó vì lạnh. Kéo khoá áo khoác của anh lên đến tận cằm, hít hà mùi nước hoa CK, tôi vòng tay tự ôm mình thật chặt.  

Megastar, ngày mưa vẫn rất đông, thường là những đôi đi xem phim để tránh mưa. Mua vé xong, còn hơn một tiếng nữa, chúng tôi rủ nhau xuống tầng 1 ngồi Highlands. Tôi hay có thói quen, từ khi làm part time ở quán café, là quan sát nhanh mọi khách hàng trong quán để chú ý xem họ có đang vẫy mình không. Và ánh mắt tôi lướt qua… Khôi. Tôi tần ngần một lúc. Minh nhìn theo ánh mắt tôi, định vẫy, nhưng tôi ngăn lại. Khôi đang ngồi với một cô gái. Hai cốc cà phê trên bàn, một Espresso, một Latte, đã đủ để tôi hiểu tất cả.   

                                                          *** 

Tôi chẳng thể tập trung được vào bộ phim, mặt cứ ngẩn ra và mắt nhìn vào một khoảng không vô định. Hình ảnh Khôi cười nói thân mật với một cô gái "Latte” cứ lởn vởn trong đầu tôi. Minh ngồi bên cạnh tôi, chỉ lặng im, không cười nói nhiều như mọi ngày. Điều đó chợt làm lòng tôi dâng lên một cảm giác có lỗi, dù sao cũng là Minh rủ tôi đi xem phim mà. Lúc ra khỏi phòng chiếu, chưa kịp mở miệng xin lỗi anh, Minh đã nói:

- Đó là An. Một người bạn của cả hai bọn anh, quen qua một nhóm bạn. Nhưng mà chuyện An với Khôi thì chắc cũng mới thôi. Nhà An ở Hàng Bông em ạ. An kém em một tuổi thì phải.

Tôi không nói gì. Một cô gái phố cổ, vậy là quá ổn đối với Khôi rồi. Mắt tôi rơm rớm nước. Minh chợt nắm lấy tay tôi: "Đừng khóc ở đây, Linh. Em không phải khóc, cũng không cần khóc. Dù sao Khôi cũng là anh họ của em mà. Đừng lẫn lộn trong tình cảm như vậy chứ.” Tôi mở to mắt nhìn Minh. Một gã lãng tử như anh cũng đủ tinh để nhận ra tình cảm của tôi với Khôi ư? Tự nhiên tôi thấy tủi thân vô hạn. Tôi cúi mặt xuống. Trên đường về, người tôi nóng ran và tim đập thình thịch, vì xấu hổ, vì buồn. Tôi sốt, có lẽ là do ngấm thêm cái lạnh nữa. Về đến nơi, Minh dìu tôi vào nhà. Trong cơn váng đầu, tôi đuổi anh đi. Trước khi về, anh bảo: "Bây giờ em khóc được rồi đấy. Khóc đi. Anh mong sau khi khóc xong, em sẽ tỉnh ra và đừng mù quáng như hiện giờ, nhé.” 
An. Ly Latte ngọt ngào và thanh khiết 

Một tuần sau hôm đó, Khôi dẫn An về giới thiệu cho mọi người. Tôi tỏ thái độ ghét An. Ghét ra mặt. Lúc đầu là vì Khôi, sau là vì tôi ghen tị với An. Con gái gì mà vừa xinh, vừa giỏi, vừa khéo léo đảm đang. An được lòng bác tôi lắm, trộm nghĩ tôi mà là con gái bác thì sẽ suốt ngày bị đem ra so sánh và chỉ trích mất thôi. Con bé không biết tôi có tình cảm với Khôi, chỉ biết Khôi với tôi rất thân nhau, nên cố lân la bắt chuyện (và lấy lòng). Nhưng An hỏi gì, tôi cũng chỉ trả lời nhấm nhẳng, hoặc xổ ra một tràng Tiếng Anh đậm giọng Mĩ để nó thôi không hỏi nữa. Mỗi lần như thế, đôi mắt to tròn của An lại cụp xuống. Chắc nó đang thắc mắc vì sao nó lại bị ghét như thế. Hoặc có khi tôi là người đầu tiên nó gặp mà lại ghét nó cũng nên. 

Tôi lại cảm lạnh. Mùa đông Hà Nội khắc nghiệt hơn tôi tưởng. Cái đau rát nơi cổ họng, nhức buốt trong đầu và nóng phừng nơi hai mắt khiến tôi trở nên đanh đá và nóng tính hơn. Tôi hạch sách mọi người, bắt đền Minh, bắt tội Khôi và hành hạ An. Chắc mọi người sẽ ghét tôi và mong 10 ngày nữa qua nhanh để tôi xéo đi lắm đây. Một buổi sáng, Minh đến thăm tôi. Đang nói chuyện, anh bỗng kể:

- Khôi nó cũng nhờ anh nói với em giúp. Nó không hiểu tại sao em ghét An như thế. Nó có mỗi cô em họ yêu quý nhất, mà bây giờ lại không vừa lòng người yêu của nó, nên nó cũng không yên tâm.

Tôi không trả lời, nhắm mắt lại, giả vờ ngủ. Minh thở dài và đứng dậy ra về:

- Đừng có trẻ con như thế nữa. Anh không dám nói An là cô gái hoàn hảo, nhưng An không đáng bị em đối xử như thế. 

Minh vừa về thì An vào phòng tôi. Đặt cốc nước cam lên bàn, nó ngồi thừ ra trên giường tôi. Tôi hé mắt ra nhìn trộm An. Gương mặt nhỏ thanh thoát, mái tóc đen mềm tôn lên nước da trắng hồng mỏng manh của một tiểu thư Hà thành. Tôi đang nhìn đến đôi môi hồng thì An bỗng nói:

- Chị Linh này..

Nó biết tôi đang nhìn trộm nó rồi, hừ.

- What?

- Sao chị lại ghét em như thế?

Tôi không trả lời.

- Anh Khôi không có chị em gái, cũng không có bạn gái thân. Chỉ có mỗi chị là thân thiết và hiểu anh ấy nhất thôi. Lúc đầu gặp chị, em đã hớn hở nghĩ chị sẽ là "đồng minh” của em, sẽ cùng giúp em giải quyết những lúc bọn em có khúc mắc hoặc cãi nhau.. Bây giờ thì em không hi vọng gì nữa vào điều ấy, nhưng ít ra em mong chị hãy đối xử với em bình thường, đừng ghét em như thế, được không chị?

- Tôi chỉ hơn An có một tuổi thôi. Không đủ nhiều để có thể thành chị em đồng minh thân thiết đâu. Với cả, anh Khôi yêu An quá rồi còn gì. Cần gì phải nhờ đến tôi để tìm hiểu về anh ấy nữa.

- Em yêu anh ấy, em hiểu anh ấy là người tình cảm và ấm áp. Nhưng em vốn được dạy dỗ nghiêm khắc từ bé, lại là con một nên bố mẹ quản lí rất chặt. Em không nắm rõ tâm lí con trai , không có nhiều kinh nghiệm để hiểu đàn ông họ nghĩ gì chị ạ. Nếu có một người như chị Linh tư vấn cho em những lúc cần thì tốt quá…

- Thôi được rồi, tôi cần ngủ. An đi ra đi.  

An đi ra, nhưng hôm sau lại đến, lại vào phòng tôi nói chuyện, rồi lại bị tôi đuổi đi. Ngày kia, ngày kìa, cũng vẫn như thế… Những cốc nước cam hàng ngày An pha cho tôi, chúng ngọt và mát lành vô cùng. 

                                           

Chia sẻ bài viết chia sẻ

Kick vaog G+ để nhận truyện mỗi ngày

U-ON Vietnam Backlinks Free Backlink Exchange For Seo Free Automatic Link Free Backlinks Exchange For SEO Free SEO Auto Backlinks Exchange Service Auto Backlinks tao backlink, tạo backlink, tao backlinks, tạo backlinks, code tao backlink TRang giai tri, TRang giải Trí, diễn đàn giải trí, dien dan giai tri, trang thong tin giai tri, trang thông tin giải trí Mobile Backlink miễn phí Free Automatic Link Free Auto Backlink Exchange Service