Quảng Cáo

Tìm kiếm

Đọc Truyện, Đọc Truyện teen hay nhất, Đọc truyện Cười mới Nhất, Đọc Truyện ma, Đọc Truyện cổ tích, Đọc Truyện tình yêu hay nhất

YÊU NHẦM 2


Sau mấy tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, cuối cùng thì tôi cũng đã đc nhìn thấy mặt trời của Viêt Nam sau 5 năm xa cách. Bây giờ đang đc nghỉ hè nên mẹ con tôi về thăm lại quê hương. Vài ngày đầu, tôi dành thời gian đi tản bộ, hóng gió, tranh thủ hít hà cái ko khí trong lành, dịu nhẹ này. Trên một con phố nhỏ, một thư viên lớn hiện ra trước nắt tôi, nó chẳng có vẻ gì là hấp dẫn, nó cũng chỉ bình thường như bao thư viện khác. Nhưng điều làm tôi chú ý đó là cô ấy. Một cô gái với mái tóc để xõa tự nhiên đang chăm chú đọc sách, thỉnh thoảng lại nở một nụ cười rất duyên. Tôi nhanh tay lấy máy ảnh chụp lấy một tấm hình làm kỉ niệm. Mải xem lại kiệt tác vừa chụp mà tôi để lỡ mất cơ hội đến để trò chuyện với cô gái dễ thươg ấy, cô ấy đã dời khỏi chỗ ngồi cạch cài cửa kính của thư viện từ lúc nào.
Hôm sau, tôi cố tình đến thư viện sớm, ngồi vào chỗ của cô ấy hôm qua, lấy quyển sách mà cô ấy đang đọc dở, cốt để có cớ lw. Nhưng hình như cách này hơi bị…vì khi đến nhìn thấy tôi ở đó, mặt cô ấy đằng đằng sát khí, mắt nhìn tôi chằm chằm như thể tôi là kẻ thù ko bằng. Rồi cô ấy lấy đại một quyển sách và ngồi chỗ đối diện tôi, vẫn nhìn tôi bằng con mắt sát thủ ấy khiên tôi thấy ớn lạnh, mất hết dũng khí dể thổ lộ, hix tôi hơi nhầm chăng. Kế hoạch thất bại nặng nề. Một lúc sau,tự nhiên cô ấy thay đổi hẳn, tuy vẫn chăm chú nhìn tôi nhưng lại có điều gì đó hơi lạ, và lúc này đây, khuôn mặt tôi thấy lần đầu tiên đã trở lại, nhưng tôi vẫn chưa chắc chắn lắm nên cứ ngồi im như vậy, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn.
Một ngày, hai ngày, ba ngày, ôi trời ơi, có cần nhìn tôi chăm chú như vậy ko? Bộ tôi giống người ngoài hành tinh lắm hả? Hajz, nhưng dù sao thì được nhìn thấy khuôn mặt dễ thương ấy mỗi ngày cũng đáng, nhiều lần tôi muốn đến gần để trò chuyện nhưng lại ko muốn phá vỡ cái khoảnh khắc yên bình hiếm có này. Và thế là tôi cứ để cho thời gian trôi qua khoảng im lặng giữa hai người.
Hôm nay, tôi lại đến thư viện như thường lệ, nhưng hôm nay thú vị hơn, tôi tìm đến quyển sách quen thuộc và phát hiện ra một món quà nhỏ bên trong, đó là một cái thẻ kẹp sách dễ thương kèm theo một lời nhắn: "Cái này sẽ giúp cậu ko làm nhàu trang sách”. Tôi mỉm cười, vậy là cô ấy đã phá bỏ ranh giới của cả hai rồi. Tôi nhanh chân chạy ra tiệm đồ lưu niệm gần đấy, chọn một chiếc lắc tay xinh rồi quay lại thư viện kẹp nó vào quyển sách cũ kèm lời nhắn đáp trả: "cảm ơn cậu vì món quà nhỏ đó, mk có thể làm wen k?” và tung tăng về nhà mang theo một niềm vui khó tả.
Sáng tôi nhanh chân đến thư viện và nhìn thấy cô ấy bước vào tiến thẳng đén chỗ cũ. Tôi đứng nép vào một góc và nhìn khuôn mặt hạnh phúc của cô ấy khi thấy món quà đó. Cô ấy lại lấy giấy ra và viết. Sau khi viết xog cô ấy ra về còn tôi thì chạy lại cầm cuốn truyên cũ hồi hộp mở ra xem: "ta có thể lw nếu cậu đoán đc tên tớ. Tên tớ là: 84426644”. Ái chà cô ấy thật thú vị
Tôi đã giải đc cái mật mã con nít đó nhưng hôm nay tôi k thể đến thư viện đc vì tôi phải theo mẹ đến nhà bác Hoa- chị của mẹ. Và trái đát này thật tròn, quá nhiều điều trùng hợp mà ta k thể ngờ tới đc . Người con gái ấy lại chính là chị họ của tôi. Trong tim tôi giờ như có cái gì đó đè nặng khiến nó đập một cách khó nhọc. Phải tôi đã yo cô gái đó, yo từ lần đầu tiên tôi gặp cô ấy nhưng đúng là duyên số mà, ông trời đã k thõa mãn tâm nguyện của hai con người. Tôi về nhà và tự nhốt mk trong phòng rất lâu để ổn định lại tâm trạng, sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu.
Một ngày mưa, tự dưng tôi lại muốn đến thư viện quá, có lẽ vì đó đã trở thành một thói wen, hoặc là vì… tôi nhớ cái người mà tôi k đc phép nhớ - chị họ. Đén gian truyện cũ, nơi tôi tìm thấy tình yêu của mình, một tình yêu k đúng lẽ, hình ảnh cô gái ấy người ướt sũng, mái tóc nhỏ từng giọt nước, cô ấy đang vội vàng tìm thứ gì đó trong cuốn sách đã gắn kết hai chúng tôi trong suốt n~ ngày qua. Nhẹ nhàng tiến lại gần cô ấy, tim tôi cứ nhói lên từng hồi, cố gắng kiềm chế, tôi lấy cái khăn tắm chùm lên người cô ấy. Khuôn mặt ấy quay lại nhìn tôi ngạc nhiên xen một chút gì đó sợ hãi. Có lẽ cô ấy nghĩ tôi vẫn chưa biết cô ấy là ai, nếu vậy thì hãy kết thúc nó thôi làm như tôi k bít cô ấy chính là cô gái viết thư vs tôi để cả hai có thể thoải mái hơn.
- Chị cũng đến đậy đọc truyên à? Mà chị cũng hay thật vượt thời tiết để đến đây, thật đáng nể phục – tôi nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể ns vs cô gái tôi yo nhưng ko thuộc về tôi ấy

Hóa ra cái người choàng khăn lên đầu tôi lạy chính là cậu ấy, cài người tôi y nhưng chắng bao giờ thuộc về tôi ấy. Cậu ấy k hề bít tôi là cô gái đã viết giấy cho cậu ấy, mãi mãi cũng k bít. Vậy thì tôi cần phải chon kín câu chuyện này, cái thứ tình cảm k phải lẽ này thôi, chấm dứt nó thôi. Tôi nhìn cậu ấy, mỉm cười và nói:
- Ừm
"Ừm” để trả lời câu hỏi và để kết thúc những tháng ngày sống trong thừ tình yêu tươi đẹp nhưng lại gắn vs một cái kết buồn.


Chia sẻ bài viết chia sẻ

Kick vaog G+ để nhận truyện mỗi ngày

U-ON Vietnam Backlinks Free Backlink Exchange For Seo Free Automatic Link Free Backlinks Exchange For SEO Free SEO Auto Backlinks Exchange Service Auto Backlinks tao backlink, tạo backlink, tao backlinks, tạo backlinks, code tao backlink TRang giai tri, TRang giải Trí, diễn đàn giải trí, dien dan giai tri, trang thong tin giai tri, trang thông tin giải trí Mobile Backlink miễn phí Free Automatic Link Free Auto Backlink Exchange Service