- Hết giờ đọc sách rồi, mờ các cháu về, mai lại đến đọc nhé! – Bác trông coi thư viện nói.
- Tiếc quá, cuốn truyện trinh thám đang đến hồi hấp dẫn thì… tiếc thật, thôi mai đọc vậy. – tôi bức bối đặt nó lên giá sách rồi đi về.
Sáng hôm sau, thức giấc, tôi vươn vai: "Thật sảng khoái!”. Tôi quay ra nhìn cái đồng hồ:
- Ôi trời, đã 8h rồi sao? Thư viện mở cửa đã được nửa tiếng rồi, không biết ai đang đọc cuốn truyện của mình nữa! Bực quá đi mất!
Tôi vùng dậy khỏi giường, đánh răng, rửa mặt, mặc quần áo rồi vội đạp xe đến thư viện. Trrên đường đi tôi chợt nghĩ ra: "Mà làm gì có ai lui tới cái chỗtruyện ấy đâu nhỉ! Việc gì mình phải vội chứ!” Thế là tôi đạp xe chậm lại để hít thở ko khí trong lành của mùa thu. Tôi thong thả đi đến "thiên đường riêng của mình” thì ô… phát hiện "kẻ ngoại nhập”. Ko những hắn chiếm thiên đường của tôi mà còn đang ngồi đọc cuốn truyện mà tôi đang đọc giở nữa chứ! Thật đáng ghét! Tôi tìm cuốn khác và ngồi đối diện bàn hắn. Càng nhìn càng tức, nhưng tôi ko biết làm thế nào, ha, đành ngồi chờ hắn ta đọc xong vậy. và thế là tôi trở thành thám tử theo dõi mọi hành động của kẻ tội phạm này. Đó là lần đầu tiên tôi theo dói người khác1 cách chăm chú như vậy. Và cũg là lần đầu tiên tôi phát hiện ra: 1 chàng trai cao ráo, trắng trẻo, đẹp ttrai khi đọc sách lại thu hút đến như vậy. Càng nhìn hắn ta tôi lại càng quên đi nhiệm vụ của mình. Sớm hôm sau, tôi cố tình dậy muộn để được ngắm nhìn cậu ấy. Một ngày, 2 ngày rồi 3 ngày trôi qua, hầu như ngày nào tôi cũg đênt thư viện để ngắm nhìn cậu ấy. Tôi đang bị "say nắng”, "say gió” hay "sét đánh” đayta? Trong lòng tôi chợt nghĩ: Sao mình ko lw vs cậu ấy nhi? Sẽ thú vị lắm đây!. Vậy là tôi hì hục chế tạo ra một chiếc thẻ đnahs dấu sách hình cậu bé mút kẹo cực kute và tiện lợi. Rồi hôm sau, tôi cố tình đến thật sơm để kẹp món quà nhỏ này vào trang sách mà cậu ấy đang đọc dở kèm theo một mảnh giấy nhỏ: "Cái này sẽ giúp cậu ko làm nhàu trang sách”. Rồi tôi trốn vào một góc xem tình hình ra sao. Khi cậu ấy đến và giở quyển sách ra:
- Ôi! Đẹp quá! – cậu ấy nói và cười rất tươ khi đọc mẩu giấy đó. Ôi thánh Amen, một nụ cười giết người.
Nhưng chưa kịp ra làm quen thì…
Yeah, You could be the greatest
You can be the best
You can be the king kong banging on your chest
”You could beat the world
You could beat the war
You could talk to God, go banging on his door”
Tiếng chuông điện thoại khe khẽ reo nhắc nhở tôi về cái hẹn với nhỏ bạn thân. Ha, còn chưa ngắm đẵ mà!
Sớm hôm sau tôi lại đến muộn như thường lệ nhưng ko thấy cậu ấy đâu cả. Chắc hôm nay cậu ấy ko đến rồi, tôi cầm cuốn truyên jtrinh thám cũ ấy ra và... "Ôi, đẹp quá!” lần này đến lượt tôi reo vì trong cuốn sách có một chiếc lắc tay xinh xih và một mẩu giấy nhỏ: "Cám ơn bạn vì món quà nhỏ đó, mình có thể làm quen ko?”. Ôi hạnh phúc quá, giờ ms bít tình yêu thật thú vị, nhưng phải làm cho cậu ấy thấy chút thử thách nhỏ chứ nhỉ! Nghĩ là làm, tôi viết lên mẩu giấy nhớ màu hồng: "Ta có thẻ làm wen vs nhau nếu cậu đoán đc tên tớ. Tên tớ là: 84426644”. Tôi đặt lại quyển sách lên giá và tung tăng về nhà vs một niềm vui khó tả.
"k bít cậu ấy đã giải ra chưa?”
"liệu mk cho đề có khó quá k nhỉ?”
"nhỡ cậu ấy k giải đk k lw vs mk nữa thì sao?”. Hajz lại một đêm mất ngủ.
Reeng…reeng…, tôi bật dậy, vươn vai:
- Yeah, cuối cùng thì hôm nay cũng tới rồi
Tôi đánh răng, rửa mặt, mặc một bộ váy thật xinh. Đang định dắt xe tới thư viện thì mẹ nói:
- Thanh, đi đâu đyá con, thôi ở nhà giúp mẹ dọn dẹp đi, nhà ta sắp có khách rồi đấy!
- Nhưng mẹ, con… - tôi chưa kịp nói hết câu thì chuông cửa reo. Chán quá đi!
Tôi ra mở cửa:
- Cháu chào bác ạ!
- Gọi là dì thôi cháu ạ.
- Dạ! mời dì vào nhà chơi ạ! – tôi ngượng nghịu chữa lại
Con cô ấy đi theo sau nhìn tôi cười. OMG, ai..ai thế này! Mắt tôi k bị hoa chứ? Con cô ấy chính là…
- Kìa Thanh, vào nhà đi chứ! Sao con cứ đứng ngẩn ra thế? Rõ chán
- Ai thế mẹ ? – Tôi hỏi nhỏ
- À đây là dì Tuyết, em ruột của mẹ. Dì ấy sống ở nc ngoài từ khi con còn nhỏ nên con k bít. Còn đây là con trai em à?
Dì gật nhẹ đầu mỉm cười nhẹ, đầu óc tôi h rối bời quá… tôi vội giấu tay ra đằng sau để cậu ấy, người mà tôi thích ấy, là em trai tôi ấy k thể bít đk tôi chính là…Cuộc đời có nhìu sự trùng hợp quá.
Tôi đạp xe một cách nhanh nhất có thể đến thư viện mặc cho cơn mưa ngày một nặng hạt. Lao đến khu truyện tôi với lấy cuốn truyện cũ, may wá cậu ấy vẫn chưa đến, tôi vẫn còn cơ hội lấy lại tờ giấy đó nhưng sao thế này? Nó đã biến mất r, oh,no. Từ từ đã, cậu ấy vẫn chưa nhìn thấy mặt tôi, k sao, cậu ấy vẫn k thể bít tôi là ai đk, may quá. Bỗng một chiếc khăn tắm choàng lên cái người ướt sũng của tôi, tôi quay lại và….
Chia sẻ bài viết chia sẻ